Tôi sinh ra tại một làng không cách Hà Nội xa lắm - Ngọc Hà nhưng không biết gì về quê hương và nơi tôi sinh ra vì cuộc chia đôi đất nước đã đem tôi rời xa nơi ấy khi tôi mới 1 tuổi , bố tôi là lính nên dời đổi lung tung nơi ở , chính vì thế mà gia đình tôi đã đáo hạn Qui Nhơn đến 2 lần , nhưng lần sau thì xem như định cư vĩnh viễn khi bố tôi được chuyển về làm tại Quân Y Viện Qui Nhơn , và cũng nơi đây tôi vào học lớp Tư trường tiểu học Ấu triệu và sau này lên trung học là trường Nữ Trung Học . Điểm đặc biệt cả hai trường đều dành riêng cho con gái , không lộn 1 tên húi cua nào vào cả , vậy mà trong tôi chẳng có nhiều nữ tính , nội cái tên của tôi thôi cũng khó kiếm thấy trùng hợp chứ đừng nói cả họ và tên như nhiều bạn tôi chung 1 lớp phải kèm theo A hay B...để phân biệt . Tên này chỉ có 1 chút thích là đi dò tên trên bảng thi , đến vần K đậu , hay rớt là biết liền , không sợ lầm với ai được để mà xí hụt . Có lần tôi hỏi : sao bố lại đặt tên con là tên của con trai vậy ? liền được trả lời : bố muốn tên gọi lên theo vần sẽ là An Khang Phú Quí Vinh Hiển ..., ba cái tên đầu nó theo đúng ý lắm bỗng sau thằng em tôi là Phú thì cái tên sau nó lại quẹo đi 1 ngã khác ( Loan ) rồi mới đến Vinh Hiển ... và cách thằng anh 8 tuổi là con út nhà tôi tên Vân chẳng theo vần điệu gì nữa cả , sao lại có chỗ quẹo ngon lành vậy ? vì nó là con gái không thể tên Quí được , ậy! con em tôi thì không thể được mà tôi lại được , con gái tên Quí thi thoảng tôi có thấy chứ Khang thì tuyệt nhiên chưa .Đó là " lịch sử cái tên của tôi "rồi nó vận vào cái tướng đi của mình hay sao í , các bạn khi nhắc lại tôi đều nói khó quên vì cái tên và tướng đi nghinh ngang của tôi , tôi thì không cho là vậy - bậy nà , mặc áo dài thì phải đi đứng sao cho nó yểu điệu nhi nữ 1 chút chứ , thế thì sao lại bảo là nghinh ngang ? làm sao mà thấy dáng đi của mình được để kiểm chứng mà sửa ? nhưng phải thú thật 1 điều là tôi mê học võ lắm lắm , đọc _ " Phóng bút thép , ném bút chì của Toan Ánh " hay _ " Nước non bình Định của Quách Tấn với bài Truông Mây chàng Lía " thì tôi mê mẩn , ước mơ biết võ nghệ . Ước chi mình là 1 trong số những cô gái trong câu : Ai về Bình Định mà coi - Con gái Bình định múa roi đi quyền .
Tìm kiếm thầy học võ thì sức chi mà bố tôi cho , kíp đến khi Đại Hàn sang tổ chức dạy võ Thái Cực Đạo thành lớp học , rồi biểu diễn rầm rộ , ước mơ của tôi vẫn chỉ là ước mơ , rồi đến 1 ngày thêm 1 môn võ khác được đem đến Qui nhơn dạy: Vovinam đây là một môn võ phối hợp cả cương và nhu do tổ sư Nguyễn Lộc sáng tạo thì tôi được bố cho đi học có các em tôi là Phú , Loan và Vinh , Vinh thì khá nhỏ lúc đó nên chỉ 1 khóa là nghỉ vì hết hấp dẫn còn Loan em tôi thì đào ngũ ngay từ các bài tập nhào lộn , té ngã ban đầu...chắc được đổi tên nên mang nhiều nữ tính ,chỉ còn lại Phú và tôi hăng say tập luyện , tôi không hề rên la , hé môi về các vết bầm tím hay những lần trật gân trên chân tay do các cú té ngã , quăng quật trong lúc luyện tập . Cứ thế ước mơ của tôi đã thành sự thật thì khỏi phải nói tôi luyện tập hăng say như thế nào ? và kỳ thi lên đai đầu tiên tôi là thủ khoa nữ , rồi thì các cuộc đi biểu diễn võ thuật trong phi trường Phù Cát , sân vận động tỉnh hay trong Quân Y Viện Qui Nhơn... liên miên đã làm cho bố tôi ái ngại và 1 án lệnh ban ra : con Khang không được đi tập võ nữa , bao nhiêu đó đủ rồi khi tôi mới có qua 2 cấp . Đủ là đủ làm sao ? nhưng lệnh là lệnh , không có kì kèo , lý lẽ gì cả .
Tôi từ giã áo , đai ( chứ không phải mũ áo , cân đai ) mà lòng buồn vô hạn trong khi đó Phú em tôi lại rẽ sang 1 hướng khác , chuyển sang học võ Bình Định với thầy Diệp Bảo Sanh và là 1 trong các học trò cưng của thầy , còn tôi thì chỉ học theo ít thế võ , tập đứng tấn , hay bài quyền khi nào tên em này muốn ra ân . Ước mơ của tôi bị ngăn chận , bị cấm đoán nửa chừng , ngay khi nó chưa thành hiện thực như câu " Ai về Bình Định mà coi .Con gái Bình Định múa roi đi quyền " .
Tìm kiếm thầy học võ thì sức chi mà bố tôi cho , kíp đến khi Đại Hàn sang tổ chức dạy võ Thái Cực Đạo thành lớp học , rồi biểu diễn rầm rộ , ước mơ của tôi vẫn chỉ là ước mơ , rồi đến 1 ngày thêm 1 môn võ khác được đem đến Qui nhơn dạy: Vovinam đây là một môn võ phối hợp cả cương và nhu do tổ sư Nguyễn Lộc sáng tạo thì tôi được bố cho đi học có các em tôi là Phú , Loan và Vinh , Vinh thì khá nhỏ lúc đó nên chỉ 1 khóa là nghỉ vì hết hấp dẫn còn Loan em tôi thì đào ngũ ngay từ các bài tập nhào lộn , té ngã ban đầu...chắc được đổi tên nên mang nhiều nữ tính ,chỉ còn lại Phú và tôi hăng say tập luyện , tôi không hề rên la , hé môi về các vết bầm tím hay những lần trật gân trên chân tay do các cú té ngã , quăng quật trong lúc luyện tập . Cứ thế ước mơ của tôi đã thành sự thật thì khỏi phải nói tôi luyện tập hăng say như thế nào ? và kỳ thi lên đai đầu tiên tôi là thủ khoa nữ , rồi thì các cuộc đi biểu diễn võ thuật trong phi trường Phù Cát , sân vận động tỉnh hay trong Quân Y Viện Qui Nhơn... liên miên đã làm cho bố tôi ái ngại và 1 án lệnh ban ra : con Khang không được đi tập võ nữa , bao nhiêu đó đủ rồi khi tôi mới có qua 2 cấp . Đủ là đủ làm sao ? nhưng lệnh là lệnh , không có kì kèo , lý lẽ gì cả .
Tôi từ giã áo , đai ( chứ không phải mũ áo , cân đai ) mà lòng buồn vô hạn trong khi đó Phú em tôi lại rẽ sang 1 hướng khác , chuyển sang học võ Bình Định với thầy Diệp Bảo Sanh và là 1 trong các học trò cưng của thầy , còn tôi thì chỉ học theo ít thế võ , tập đứng tấn , hay bài quyền khi nào tên em này muốn ra ân . Ước mơ của tôi bị ngăn chận , bị cấm đoán nửa chừng , ngay khi nó chưa thành hiện thực như câu " Ai về Bình Định mà coi .Con gái Bình Định múa roi đi quyền " .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét